BÌNH LUẬN VỀ BÀI VIẾT CỦA ÔNG HUỲNH NGỌC CHÊNH

“Với các nhà đạo đức bàn phím đang khóc thương cho nền công pháp quốc tế”

Tác giả: Prof. Nguyễn Thị Hiền

I. BÀI VIẾT NẰM Ở ĐÂU TRONG DÒNG TƯ TƯỞNG CHỐNG CỘNG CỦA NGƯỜI VIỆT

Bài viết của ông Huỳnh Ngọc Chênh không phải là một bài viết riêng lẻ, mà nằm trong một dòng tư tưởng đã hình thành hơn nửa thế kỷ, đặc biệt trong cộng đồng người Việt lưu vong sau năm 1975.

Dòng tư tưởng đó có những điểm cốt lõi, nói một cách đơn giản như sau:

• Cộng sản không tồn tại để phục vụ nhân dân, mà để giữ quyền lực
• Luật pháp chỉ là công cụ đàn áp, không phải để bảo vệ người dân
• Quốc tế nói rất nhiều, nhưng cuối cùng không ai cứu mình ngoài chính mình
• Chỉ những quốc gia có sức mạnh thực sự mới có thể kiềm chế được cộng sản

Bài viết này nói trúng những suy nghĩ đó, bằng giọng nói thẳng, nói gắt, không vòng vo.

II. VÌ SAO DÒNG TƯ TƯỞNG NÀY CÓ ĐẤT SỐNG TRONG NGƯỜI VIỆT

1. Vì người Việt đã “sống chung với cộng sản” quá lâu

Người Việt đã sống dưới chế độ cộng sản hơn 80 năm ở miền Bắc và hơn 50 năm trên toàn lãnh thổ Việt Nam.

Người Việt không chống cộng bằng lý thuyết, mà bằng chính trải nghiệm đời sống hằng ngày:

• Đất đai bị cưỡng chiếm
• Nhà cửa bị tịch thu
• Tiền bạc bị cướp thông qua các đợt đổi tiền cưỡng bức
• Tôn giáo bị kiểm soát chặt chẽ
• Báo chí bị bịt miệng
• Người nói khác ý đảng bị khủng bố tinh thần, bắt bớ, tra tấn dã man, giam cầm dài hạn
• Bị bỏ tù mà không cần xét xử công bằng

Vì vậy, khi nghe đến những khái niệm như “công pháp quốc tế”, “nhân quyền”, “hiến chương”, nhiều người dân chỉ cười buồn và nói rằng: nói vậy chứ có ai bảo vệ mình đâu.

Bài viết đã đánh trúng tâm trạng mệt mỏi và cay đắng đó.

2. Vì đại đa số người Việt không có quyền lên tiếng

Thực tế rất rõ ràng:

• Việt Nam có hơn 100 triệu dân
• Chỉ khoảng 2 triệu đảng viên cộng sản
• Phần lớn đảng viên vào đảng vì miếng cơm, vì chức quyền, vì con đường làm ăn
• Không phải vì những lý tưởng cao đẹp

Trong khi đó, đại đa số người dân:

• Không có quyền chọn người lãnh đạo
• Không có báo chí độc lập
• Không có hệ thống tư pháp công bằng

Họ không dám nói, chứ không phải không hiểu.

III. VAI TRÒ CỦA NGƯỜI VIỆT LƯU VONG

1. Người nói thay cho những người không được nói

Người Việt ở hải ngoại không bị công an triệu tập, không bị cắt hộ khẩu, không bị bỏ tù chỉ vì viết hay chia sẻ ý kiến trên mạng xã hội.

Vì vậy, họ có thể nói thẳng, nói mạnh và nói thay cho đồng bào trong nước.

Bài viết này chính là một tiếng nói như vậy: nói lớn, nói gắt, để bù lại sự im lặng bị cưỡng ép trong nước.

2. Không tin cộng sản, cũng không tin những lời hứa suông

Người Việt lưu vong không tin vào những khẩu hiệu như:

• Cải cách nửa vời
• Ổn định chính trị
• Phát triển kinh tế trước, tự do sau

Bởi họ đã chứng kiến:

• Trung Quốc giàu lên nhưng người dân vẫn bị bóp nghẹt tự do
• Việt Nam tăng trưởng kinh tế nhưng người dân vẫn sợ công an

Do đó, họ tin rằng nếu không có áp lực mạnh từ bên ngoài, chế độ cộng sản sẽ không bao giờ tự thay đổi.

IV. VÌ SAO BÀI VIẾT ĐẶT NIỀM TIN VÀO HOA KỲ

Nói một cách bình dân và dễ hiểu:

• Hoa Kỳ có sai lầm, nhưng có báo chí tự do để chỉ trích
• Tổng thống Hoa Kỳ làm sai có thể bị tòa án xét xử
• Quân đội Hoa Kỳ tham chiến xong thường rút về
• Hoa Kỳ không ép người Việt theo đạo hay theo đảng của họ

So sánh với:

• Trung Quốc chiếm đất, chiếm biển
• Nga xâm lược các nước nhỏ
• Các chế độ cộng sản đàn áp chính người dân của mình

Vì vậy, trong mắt nhiều người Việt, Hoa Kỳ là “cái phao” còn lại, dù không hoàn hảo.

Bài viết nói điều đó rất thẳng thắn, rất đời, rất đúng với suy nghĩ của những người từng trải.

V. NGƯỜI DÂN NHÌN NHÂN QUYỀN VÀ LUẬT QUỐC TẾ NHƯ THẾ NÀO

Người dân bình thường không dùng từ ngữ cao siêu. Họ chỉ hỏi những câu rất thực tế:

• Luật quốc tế có cứu được tôi khi tôi bị bắt không
• Các công ước có làm công an ngừng tra tấn không
• Liên Hiệp Quốc có đòi thả người cho tôi không
• Liên Hiệp Quốc và Quốc hội Châu Âu có buộc Trung Quốc trả lại Hoàng Sa và Trường Sa cho Việt Nam không

Câu trả lời thực tế là không.

Vì vậy, khi thấy Trung Quốc đàn áp người Duy Ngô Nhĩ, Việt Nam bỏ tù người bất đồng chính kiến, Cuba và Triều Tiên bỏ đói người dân, trong khi thế giới chỉ lên tiếng “quan ngại sâu sắc”, người dân dần mất niềm tin.

Bài viết này đã nói ra sự mất niềm tin đó, không tô hồng, không né tránh.

VI. KẾT LUẬN – NÓI MỘT CÁCH BÌNH DÂN

Có thể nói ngắn gọn như sau:

• Bài viết không phải là sách giáo khoa
• Không phải để giảng giải luật pháp
• Mà là tiếng nói của những con người bị đè nén quá lâu

Nó đại diện cho:

• Người mất đất
• Người mất quyền lên tiếng
• Người mất tự do tôn giáo
• Người bị bỏ tù chỉ vì nói khác ý đảng

Bài viết đứng trong dòng tư tưởng không ảo tưởng với cộng sản, không chờ phép màu, và tin rằng chỉ có sức mạnh thực sự mới mang lại tự do.

Bài viết có thể gay gắt, có thể bị xem là cực đoan, nhưng nó không sinh ra từ thù hằn mù quáng, mà từ đau khổ thật, sống thật và chịu đựng thật.

Ngày 09 tháng 01 năm 2026

NHÓM TRANH ĐẤU VÌ TỰ DO, DÂN CHỦ, TỰ DO TÔN GIÁO, NHÂN QUYỀN, HÒA BÌNH, AN NINH VÀ TRẬT TỰ QUỐC TẾ

ĐỒNG KÝ TÊN

• Bác sĩ Lê Thị Lê – lethile2@gmail.com
• Giáo sư Nguyễn Thị Hiền – ngthihien2015@gmail.com
• Giáo sư Phan Thị Độ – phanthido09@gmail.com
• Bác sĩ Tạ Nguyễn – drnguyenta@gmail.com
• Kỹ sư Quyền Nhân – quyennhan2015@gmail.com

Teacher Nguyễn Thế Quang – rvngovernmentinexile@gmail.com

Republic of Vietnam Government in Exile – rvngovernmentinexile@gmail.com

GHI CHÚ

1.       Đề nghị phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước

2.       Đề nghị dịch sang nhiều ngôn ngữ để phục vụ vận động quốc tế

 Đính kèm: Bài viết của ông Huỳnh Ngọc Chênh để quý vị tham khảo

Với các nhà đạo đức bàn phím đang khóc thương cho nền công pháp quốc tế

Tác giả: Huỳnh Ngọc Chênh

Đúng là các vị luật sư, tiến sĩ, giáo sư, trí giả, đạo đức nhân đang khóc như mưa khi nền công pháp quốc tế được cho rằng bị Trump “hà hiếp” khi đưa Delta Force và DEA vào Venezuela bắt cóc tổng thống Maduro về Mỹ xét xử, làm như cái nền công pháp ấy còn trong trắng và bị Mỹ làm chuyện ấy lần đầu.

Nền công pháp quốc tế ấy là cái gì mà làm cho các ngài đạo cao trí giỏi ấy thương khóc dữ thế?

Mà có phải thật sự các vị than khóc cho nó không, trong khi hàng triệu triệu người dân trong các nước độc tài bị xâm phạm nhân quyền không làm cho các vị ấy động lòng.

Công pháp quốc tế là tuyên ngôn nhân quyền, là Hiến chương Liên Hiệp Quốc và các công ước của Liên Hiệp Quốc soạn ra nhằm vào ba mục đích: Bảo vệ trật tự thế giới, bảo vệ chủ quyền các quốc gia và tối thượng là bảo vệ quyền con người cho mọi người dân trên toàn thế giới.

Thế nhưng từ sau Đệ nhị Thế chiến đến nay, ai đã thực thi hiệu quả ba nhiệm vụ trên?

Nước Mỹ hay công pháp quốc tế đã:

– Ngăn không cho Bắc Triều Tiên mang quân tràn xuống xâm lăng Hàn Quốc

– Ngăn không cho Tàu cộng tràn xuống Đông Nam Á

– Ngăn không cho Liên Xô tràn thêm qua Tây Âu và xuất khẩu cộng sản ra toàn thế giới

– Ngăn không cho Cuba xuất khẩu cộng sản xuống Nam Mỹ

– Ngăn không cho Iraq xâm lăng Kuwait

– Ngăn cản và tiêu diệt gần hết các tổ chức khủng bố Hồi Giáo cực đoan khủng bố loài người.

– Ngăn không cho Tàu cộng tấn công Đài Loan

– Ngăn không cho Liên Xô, Tàu cộng, Triều Tiên mang bom hạt nhân ra đe nẹt các quốc gia dân chủ khác.

– Tác động làm Liên xô sụp đổ đưa đến độc lập cho hàng loạt nước nhỏ bị Liên xô cai trị và giải phóng cho hàng triệu triệu nhân dân đông Âu thoát khỏi ách độc tài để họ lấy lại nhân quyền và phục hồi nhân phẩm.

– Giữ được trật tự thế giới đến tận ngày nay.

Câu trả lời không thể chối cãi: Chính là Mỹ chứ không phải cái công pháp quốc tế kia.

Không có Mỹ siêu cường mạnh và tốt nhất thế giới thì không giữ được trật tự thế giới.

Không có Mỹ siêu cường thì Liên xô đã lấn qua Tây Âu, Tàu cộng nuốt luôn Đông Á, Hồi giáo cực đoan hoành hành cả thế giới.

Mỹ là một anh hùng mã thượng đúng nghĩa, chưa từng có trong lịch sử nhân loại.

Sau chiến thắng phát xít Đức ở Châu Âu và Nhật ở Đông Á, Mỹ không những không đóng chiếm châu Âu mà còn cho thêm tiền để giúp tái thiết và phục hồi sau chiến tranh trong đó có cả hai nước bại trận là Đức và Ý. Phía Châu Á, sau khi thắng Nhật không những không thèm chiếm Nhật mà còn biếu không cho Nhật một nền dân chủ để nhờ đó Nhật từ một nước thua trận trở thành nước phát triển lên giàu mạnh vượt bậc cạnh tranh lại với chính nước Mỹ.

Sau Đệ nhị Thế chiến, Mỹ cũng biếu không cho thuộc địa Philipine một nền độc lập và yêu cầu các nước châu Âu làm theo với thuộc địa của họ. Trong khi đó Liên xô không những không buông các thuộc địa Trung Á thời Sa Hoàng mà còn chiếm thêm các thuôc địa vùng Baltic, còn Tàu cộng thì sáp nhập Tây Tạng, Tân Cương và Ngoại Mông là thuộc địa trước đó của Mãn Thanh.

Các vị khóc thương cho nền công pháp quốc tế bị xâm hại mà không biết và cố tình không biết rằng nền công pháp đó chỉ còn là mảnh giấy rách tả tơi sau khi đã bị Liên Xô, rồi Nga, rồi Tàu, rồi khủng bố Hồi giáo làm cho tan nát qua những lần Liên xô đưa quân vào đông Âu đàn áp nhân dân các nước tại đây khi họ nổi dậy chống bạo quyền, qua những lần Nga tấn công vào một số nước nhỏ quanh Nga và khốc liệt hơn qua việc Nga tấn công xâm lược Ucraina còn đang nóng hổi, qua lần Tàu cộng nã pháo vào Kim Môn Mã Tổ của Đài Loan và qua mấy lần chúng tấn công chiếm biển đảo VN và đưa nửa triệu quân bất ngờ tấn công vào biên giới phía Bắc VN.

Không có sức mạnh Mỹ kiềm chế thì thế giới này cũng chẳng còn chứ đừng nói chi đến cái nền công pháp rách nát và luôn bị bọn xấu lợi dụng với sự tiếp tay của chính các vị.

Các vị đã lặn mất tăm khi bọn xấu Xô Nga Tàu giết hàng triệu người dân của chúng, lại còn xua quân đi cướp đất hoặc hiếp đáp dân lành nước khác. Trong khi đó Mỹ rục rịch bất cứ cái gì là các vị sôi sục lên phản đối, suy diễn thuyết âm mưu, Mỹ làm vậy là đề cướp đất, để cướp dầu, đề bành trường, để bán vũ khí…

Mà thực tế thì Mỹ có cần chiếm đất của ai, muốn chiếm đã chiếm cả Tây Âu, chiếm cả Nhật, cả Hàn rồi. Mỹ có cần làm giàu trên dầu lửa và buôn súng đâu, nhiều nước muốn mua súng của Mỹ lắm nhưng Mỹ có thèm bán, như Việt Nam và Ấn Độ chằng hạn.

Mỹ chỉ cần bán vài valy chíp, vài đoạn code 101011 chi đó là thu bộn tiền rồi. Mỹ lại còn chơi ngon vay nợ cả thế giới để nhập hàng tiêu dùng về cho dân Mỹ xài ngập mặt và để thúc đẩy nền sản xuất các nước khác, bao nhiêu quốc gia đã sống nhờ vào việc xuất hàng sang Mỹ, trong đó có cả Tàu cộng đang vươn lên hàng thứ nhì thế giới.

Mỹ cũng từng linh động phá vỡ nguyên tắc, bỏ qua cái nền công pháp quốc tế rách nát nhiều lần khi đưa quân vào các nước như Triều Tiên, Việt Nam, Panama, Afganistan, Iraq … và mới nhất là Venezuela, để giúp chống cộng, tiêu diệt khủng bố, dẹp bỏ chế độ độc tài hại dân rồi sau đó rút về dù thành công hay thất bại. Tuyệt nhiên không bầy hầy chiếm đất. Và Mỹ phải nhảy ra làm vậy vì Liên Hiệp Quốc không làm được do bị Nga Tàu vô hiệu hoá bằng quyền phủ quyết.

Qua bề dày thành tích trung thực và anh hùng mã thượng của Mỹ, trong tình hình nền công pháp quốc tế như tấm giấy rách và Liên Hiệp Quốc như một xác ướp ngâm foc-môn, từ sau Đệ nhị Thế chiến, thế giới tự do đã chấp nhận để Mỹ dẫn dắt và đứng ra gánh vác những trách nhiệm “cứu nhân độ thế”, ổn định trật tự thế giới.

Thế giới tự do tin vào Mỹ bởi họ tin vào nền dân chủ Mỹ, tin vào pháp luật nghiêm minh của Mỹ không cho phép tổng thống Mỹ làm bậy ra bên ngoài. Dĩ nhiên Mỹ cũng có những lúc sai lầm, nhưng đó là sai lầm phương pháp, sai lầm chiến thuật chứ không phải sai lầm mục đích hay sai lầm đạo lý.

Các vị đạo đức bàn phím thay vì khóc thương cho nền công pháp tả tơi thì đề dành nước mắt khóc thương cho mấy chục triêu dân Triều Tiên đang bị đói rách đến mức phải ăn rẽ cây và bị nhà cầm quyền độc tài giam lỏng, khóc thương mấy chục triệu dân Cuba đang đói ăn phải qua Việt Nam xin gạo từng ngày, thiếu ánh sáng phải bán mình qua làm lính đánh thuê cho Maduro để kiếm dầu về chạy máy điện, khóc thương cho mấy chục triệu dân Venezuela sống trên đống vàng đen khổng lồ mà phải bới rác kiếm ăn và bị đàn áp đến mức phải chạy trốn ra nước ngoài đến 8 triệu người, khóc thương cho hàng triệu dân Tân Cương, Tây Tạng đang bị Tàu cộng khủng bố và giam cầm, v.v.

Cũng cần nói thêm cho các vị biết rằng, hiện thế giới chúng ta đang ở trong tình trạng chiến tranh. Chiến tranh giữa phe chính nghĩa là các nước tự do dân chủ do Âu Mỹ đứng đầu với phe tà là các nước độc tài khủng bố do Nga đứng đầu với sự hậu thuẫn của Tàu cộng. Chiến tranh mở màn bằng trận tấn công xâm lược của Nga vào Ucraina, đang diễn ra khốc liệt ở Uraina, trong thế giằng co, mà nếu phe chính nghĩa không hợp lực lại ngăn chặn, có khi sẽ lan rộng ra toàn Châu Âu và thế giới.

Trong hoàn cảnh thời chiến như vậy thì cũng nên để cho Mỹ rộng tay nhảy vào Venezuela, vào Iran là hai tay sai đắc lực của phe địch để chia cắt sức mạnh và bao vây vòng ngoài của địch. Hãy tin đi, mất Venezuela và Iran, quân địch sẽ khốn đốn ở chiến trường Ucraina, và thắng lợi sẽ nhanh đến với phe chính nghĩa.